Hồi nhỏ, Ngô Ngữ chính là "con nhà người ta" trong truyền thuyết.
Biết bò đầu tiên, biết đi đầu tiên, cũng là đứa cất tiếng nói đầu tiên.
Từ bé đã thông minh trước tuổi, hoàn toàn chẳng chơi chung được với đám bạn cùng trang lứa.
Thế nhưng Lý Vũ Trúc lại thích lẽo đẽo bám theo đuôi hắn, dùng ánh mắt sùng bái nhìn hắn từng bước trưởng thành. Hắn trở thành cậu sinh viên đại học khiến cô vô cùng tự hào, phá vỡ số phận quẩn quanh của người dân thị trấn nhỏ, thậm chí còn có thể trò chuyện cười đùa với cả mấy ông chủ công ty.




